Vở ô ly · mực tím · chép tay

Sổ 100 Ngày

Trích nguyên văn từ 75 trang sổ chép tay (14/4 – 12/5/2026). Có dòng chị tự viết, có dòng chị chép lại từ bài học của thầy, từ lời Phật dạy, từ những người thầy lớn của thế giới — để "neo giữ cảm xúc và nhắc nhở mình". Không sửa, không tô; chép đúng như trên trang vở.

Ngày 14/4/2026 — trang đầu tiên

"Hôm nay tôi thấy rất mông lung. Không biết mình nên bắt đầu từ đâu, bắt đầu như thế nào? Nhưng tôi vẫn tiếp tục đi vì có Thầy tôi ở đó để chỉ dẫn đường cho tôi, đồng hành cùng tôi trên chặng đường tiếp theo này."

— dòng chị tự viết, ngày bắt đầu cầm sổ

Ngày 14/4/2026 — tin nhắn của Thầy, chị chép lại

"Vâng: vậy chị viết luôn là lúc bắt đầu, tôi cũng mông lung, không biết mình nên bắt đầu từ đâu, bắt đầu thế nào, nhưng tôi vẫn đi tiếp... Công thức là bất kỳ điều gì mình suy nghĩ, mình cứ viết nó ra chị à."

— Master Xuân Hùng nhắn trưa hôm đó; tối 23 giờ chị ghi thêm: "tôi lại có cái để ghi"

Ngày 16/4/2026

"Đừng mong ít vấn đề hơn, hãy mong mình có nhiều kỹ năng hơn. Đừng mong ít thử thách đi, hãy mong mình có nhiều trí tuệ hơn. Đừng mong mọi thứ dễ dàng hơn, hãy mong bạn trở nên giỏi hơn!"

— chị chép lời Jim Rohn

Ngày 17/4/2026 — 7 bí quyết nhỏ

"Sẵn sàng chạm vào máy tính mỗi ngày, chạm vào công cụ mỗi ngày... Hỏi và luôn luôn sẵn sàng hỏi máy tính và chụp ảnh lại. Cái gì chưa biết, chưa hiểu chụp màn hình lại."

— trang đề "7 bí quyết nhỏ lợi ích to giành cho những người mới lập nghiệp trên Internet", mực đỏ xen mực xanh

Ngày 17/4/2026 — câu viết dở, nối sang trang sau

"Hãy ghi vào trong cuốn sổ những điều quan trọng hằng ngày. Mỗi ngày một bài học hay thì 100 ngày là 100 bài học hay. Đó là một kho báu rất lớn quý giá và vô giá."

— chị viết hết dòng cuối trang này rồi viết tiếp sang trang bên; hai trang ghép lại mới thành một câu

Ngày 20/4/2026 — Câu Mantra

"Bất cứ khi nào, Bất cứ nơi đâu — Tên tôi được nhắc đến — Thì sự Thịnh Vượng — Luôn chảy tràn về Tôi."

— câu mantra chị chép để đọc mỗi ngày

Ngày 21/4/2026

"Đối xử với người thân bên cạnh bạn tốt một chút vì hết kiếp này rồi chắc gì kiếp sau đã được gặp lại. Cuộc đời vô thường lắm."

— chị chép lại từ lời dạy trong kinh Phật

Ngày 22/4/2026

"Đừng đợi hoàn hảo thì mình mới làm. Bởi vì Hoàn hảo là kẻ thù của thành công... Hãy nhớ rằng Hoàn Thành Hơn Hoàn Hảo."

— bài học chị ghi từ buổi học

Ngày 23/4/2026 — ngày đọc Tâm Thư của Thầy

"Đọc bức Tâm Thư của Thầy chị rất xúc động vì mình thật may mắn gặp được Thầy, được Thầy dẫn dắt. Chị sẽ chép lại bức Tâm Thư này để neo giữ cảm xúc và nhắc nhở mình."

— và chị chép thật: nguyên cả bức thư, hàng chục trang vở, nắn nót từ đầu đến cuối

Ngày 25/4/2026

"Hiện tại giống như một tia chớp. Nó loé lên. Nó đi qua. Nó không đứng lại cho ta sở hữu."

— trang "Khoảnh khắc không tồn tại"

Ngày 28/4/2026

"Sức mạnh lớn nhất không phải là nắm đấm mà là nụ cười bình thản trước giông tố. Chúng ta tha thứ không phải vì họ xứng đáng, mà vì chúng ta xứng đáng được bình yên."

— trang viết ba màu mực, chị đổi bút giữa câu

Ngày 29/4/2026

"Hôm nay, Bạn được quyền làm mới lại chính mình. Không cần đợi sang năm. Không cần đợi mọi thứ hoàn hảo."

Ngày 30/4/2026

"Phúc lộc rực rỡ nhất là một cơ thể khoẻ mạnh và một tâm hồn thanh tịnh."

Ngày 2/5 – 3/5/2026

"Tôi đang sống. Tôi đang sáng. Tôi đang tạo ra giá trị. Tôi biết ơn. Tôi muốn bước tiếp... Hôm nay, tôi sẽ sống rõ ràng hơn hôm qua."

— dòng chị tự viết

Ngày 4/5/2026

"Không phải ai hại bạn, mà là bạn của quá khứ đã gieo nhân cho hiện tại. Mọi thứ bắt đầu từ mình."

— trang có dòng chữ đỏ "Tôi là một tỷ phú!"

Ngày 5/5/2026

"Người bình thường thì đi tìm cách giải quyết hoàn cảnh bên ngoài, người có trí tuệ là người biết quay vào bên trong xử lý gốc năng lượng."

Ngày 8/5/2026

"Lòng tham gieo xuống, bất an sẽ nảy mầm. Sự tử tế gieo xuống, bình yên sẽ quay về... Thứ bạn nhận không phải là may mắn, mà là kết quả của điều bạn đã gieo."

Ngày 11/5/2026

"Tôi là một tỷ phú! Đây là một mệnh lệnh tôi gửi vào tiềm thức."

— câu tuyên bố lặp lại nhiều lần trong sổ, mực đậm, nét dứt khoát

Trang sổ tháng 5/2026

"Không chỉ muốn giàu. Mà trở thành người xứng đáng với sự giàu có."

— dòng chị tự viết

Những trang không ghi ngày

Trong sổ có nhiều trang chị viết liền mạch, không đề ngày. Chúng nằm xen giữa các trang có ngày, nên ở đây để riêng — không gán ngày cho thứ chị không ghi.

"Chậm không đáng sợ, đứng yên mới đáng sợ. Mỗi ngày vượt qua một điều mình từng ngại, mình mạnh lên một bậc."

"Học công nghệ không phải để theo kịp ai, mà để cuộc sống mình đỡ vất vả hơn."

— cùng trang, dòng dưới: "Biết ghi chép là biết giữ lại trí tuệ."

"Người trưởng thành không cần biết hết, chỉ cần biết mình học gì tiếp theo. Mỗi tháng nhìn lại xem đã tiến bộ ở đâu. Thấy mình tiến là có động lực đi tiếp."

"Đừng để việc nhỏ tồn đọng quá lâu. Việc nhỏ để lâu sẽ thành mớ rối. Một góc làm việc gọn gàng giúp đầu óc sáng hơn. Không gian cũng ảnh hưởng đến tinh thần."

"Học ít nhưng đều. Sức mạnh nằm ở sự liên tục. Học vào khung giờ đầu óc tỉnh táo nhất. Người học khôn là người biết chọn giờ."

"Việc gì chưa làm được, viết ra một tờ giấy. Rồi hỏi người biết hoặc tìm từng bước."

"Viết ngắn trước, dài sau. (Một đoạn chân thật còn hơn một trang lan man)"

— trang chị ghi các nguyên tắc viết, mực đỏ xen mực xanh

"Khi lắng nghe ai đó, đừng vội khuyên. Hiểu đủ rõ mới nói. Người viết chạm lòng người là người biết quan sát đời sống. (Từ bữa cơm, ánh mắt, câu nói, nỗi lo thường ngày)"

"Trước khi dạy điều gì, hãy tự làm nó trước. Kinh nghiệm sống luôn có sức thuyết phục. Người cầm bút không chỉ viết chữ, mà viết ra sự sáng rõ."

"Người giàu nhìn dòng chảy, kẻ nghèo nhìn số dư. Tiền cần đường đi rõ ràng. Tiền không ở lại với những người thiếu kế hoạch."

— nguyên một trang mực đỏ chị viết về tiền

"Tiền lớn ghét sự đóng hộp. Muốn tiền về nhiều thì phải tạo ra giá trị đều. Giải quyết vấn đề lớn thì sẽ được tiền lớn."

"Giàu không phải bán sức mới bán trí tuệ, bán giải pháp luôn giàu hơn bán thời gian."

"Tiền đi theo người giữ được chữ tín, không đi theo kẻ khôn lỏi. Của cải lớn sinh ra từ kỷ luật nhỏ mỗi ngày."

"Người lo xa thì giàu, người chỉ lo hôm nay thì yếu. Tài sản lớn hình thành từ những quyết định âm thầm."

"Gieo kỷ luật, ta gặt tự do. Gieo yêu thương, ta gặt kết nối. Gieo hành động, ta gặt vận mệnh mới."

"Đừng đợi một ngày hoàn hảo mới sống. Đừng đợi một phiên bản hoàn hảo mới bắt đầu. Đừng đợi ai đó rời đi mới biết họ quý giá. Đừng đợi cơ hội biến mất mới gọi tên nó là cơ hội."

"Ông cầm tách trà lên và lặng người. Không phải chỉ tách trà nguội. Rất nhiều khoảnh khắc trong đời ông cũng đã nguội."

— chị chép lại câu chuyện tách trà; ngay dưới là dòng: "Những bữa cơm vợ đợi. Những lần con muốn kể chuyện. Những cuộc gọi cha mẹ bị bỏ lỡ."

"Những buổi chiều bình thường mà sau này ông mới biết là vô giá."

"Nhưng có những tách trà trong đời, khi đã nguội, sẽ không bao giờ trở lại đúng hương vị ban đầu."

"Vậy thì tại sao không dành những tháng năm ngắn ngủi này để trao đi sự tử tế, hoặc ít nhất là một sự tĩnh lặng đầy bao dung?"

Đây là những trang đầu của chặng ấy. Cuốn sổ đã khép lại ở ngày thứ 100 — nhưng chị không dừng bút, chị chép tiếp sang một mạch khác.

← Về trang chủ